Có khi ta bước đến Thánh lễ, nhưng chẳng phải với lòng sốt sắng, mà với một hồn xác rã rời.
Ta mang theo những lo âu chưa nguôi, những buồn chán không biết giãi bày cùng ai, những mệt mỏi tích tụ qua từng ngày sống.
Những thứ ta mang theo là những thứ chẳng ai muốn nghe, muốn đón nhận.
Ta không đến để trình bày mình tốt đẹp, mà đến trong đúng tình trạng của mình: khô, nặng, chậm chạp, mệt mỏi, có khi là trống rỗng.
Nhưng trong không khí ấy, ta dần cảm nhận một điều nhẹ nhàng: Ta không được khuyên phải tốt lên, cũng không bị chê vì yếu kém.
Có một sự hiện diện lặng lẽ, kiên nhẫn, cho phép ta đặt xuống đó những thứ đã ám ảnh bản thân suốt những ngày dài.
Không phải như một ý niệm mơ hồ, mà là một sức nâng đỡ thực thụ.
Ngài cho ta trao lại Ngài điều ta không còn mang nổi, bất kể là gì, như Ngài đã nói:
“Hãy đến cùng Ta, hỡi tất cả những ai vất vả và gánh nặng, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,28)
✝️nhanguyennho

