Có khi trong lòng người vẫn còn một khoảng ngại ngùng khe khẽ khi đến với Chúa và với Mẹ. Chẳng phải vì chưa tin, mà vì sợ mình chưa đủ tin, chưa đủ sốt sắng, chưa đủ xứng đáng để đến gần.
Nhưng tình yêu của Cha và của Mẹ không trao ban theo cách đó.
Cha đâu có chờ con cái cầm phần thưởng về rồi mới mở cửa.
Mẹ cũng không hỏi han dài dòng trước khi ôm đứa con đang khóc vào lòng.
Đến với Chúa, đến với Mẹ, không cần lời lẽ đẹp, không cần trạng thái hoàn hảo. Ta chỉ cần một tấm lòng thật thà, dù mỏi mệt, dù bối rối, dù còn nhiều điều trong lòng mà thậm chí ta còn chưa hiểu. Không sao đâu!
Đức tin chỉ cần được thể hiện rất đơn sơ: đó là dám bước lại gần hơn nữa, là dám nói với Chúa và với Mẹ bằng cái giọng không dễ thương về câu chuyện chẳng đẹp của chính mình.
Sau cùng, Chúa và Mẹ, không phải là nơi ta đến để tiếp tục ngại ngần, tiếp tục nhìn vào ngăn cách, mà là nơi ta được phép trở về, được phép chạm tới thương yêu, và dâng hiến cả tâm hồn mình.
✝️ nhanguyennho

